Trong khi “nhà thơ vườn” ngẩn người, cố nặn ra câu bát thì cô chủ quán đã mau miệng: “Bốn mươi cây số cũng gần anh ơi”.
Để có loại bánh tráng cuốn đạt… “level 2C” (chuẩn và chất) thì như trên đã nói, bánh phải được làm từ gạo 100%. Mà phải là gạo mùa thuần chủng, được gieo trồng trên đồng ruộng “thuần thổ” Hoài Ân. Thỏa những điều kiện đó thì mới có thứ gạo mà chỉ cần cắn vỡ vỏ thóc đã nghe thơm dìu dịu. Nếu vì thêm chút lợi nhuận mà pha mì thì… buồn lắm. Vì khi cuốn, miếng bánh cứ bám dính vào tay, rất khó “thao tác” để cuốn một cái cuốn cho gọn gàng, xinh xắn.
Còn độ dẻo cũng phải thật tinh tế. Dẻo vừa thôi. Quá một chút thành dai. Ăn mà phải… vận dụng “công lực” để cắn, rứt, nghiền thì phiền quá! Vậy thì khâu xay bột, pha chế, canh lửa, cán bánh như thế nào để độ mỏng và độ dẻo đạt chuẩn? Đây là “bí kíp” của những nghệ nhân tráng bánh. Tò mò hỏi miết, rất có thể bạn gặp câu trả lời không mong đợi: Quân tử hỏi chi cho phiền/Cứ ăn bánh rồi trả tiền cho xong.
Bữa thăm nhà nhỏ bạn, mới chuyện trò vài câu bạn đã “mày ngồi đó đọc sách, tao xuống bếp kiếm gì mình cuốn chút nghen”. Vừa đảo mắt vài trang đã nghe mùi trứng chiên thơm lựng từ bếp bay lên.
Đĩa thịt ba chỉ và trứng xắt sợi vừa ngó đã muốn xáp vô. Chén mắm ớt đỏ tươi mời gọi. Còn đĩa rau sống “nịnh mắt” bằng vẻ mơn mởn điểm những lát xoài xanh trắng. Cuốn cuốn, chấm chấm, hai đứa làm thinh, “chăm chỉ” ăn như… đói từ vạn kiếp! Phái đẹp mà ăn kiểu đó hay bị chê là thiếu ý tứ. Nhưng hai nàng này là vậy, cứ cái nết… ăn hết mình để cảm nhận cho rõ các “điệu” thơm.
Lòng đỏ trong trứng chiên như thêm “duyên” khi ôm ấp chút hành lá nên thơm quấn quýt. Thịt ba chỉ mềm mại, loang trên mặt lưỡi cứ thơm quẩn thơm quanh. Rau sống thơm mộc mà vương vấn lắm. Chén mắm ớt chuẩn đến độ biết “điều tiết” để chấm miếng nào là đậm đà, mặn mà miếng đó.
Ăn xong, hai đứa xoa bụng cười giòn, nhất trí rằng ai “cuốn theo chiều gió” thì cứ cuốn. Còn tụi mình cứ cuốn theo… bánh tráng Hoài Ân là OK.










































