Sò vọp nhìn bề ngoài không bắt mắt, vỏ cứng dày; nhưng người làng tôi hay bảo với nhau rằng, chúng là nguồn thực phẩm có giá trị dinh dưỡng cao; là vị thuốc quý của người dân quê, có vị ngọt, tính hàn, không độc; có tác dụng dưỡng âm, lợi tiểu, mát gan…
![]()
|
Sò vọp bắt về, dì đem ngâm nước vo gạo chừng vài tiếng đồng hồ, để nó há miệng, nhả hết cát, bùn. Sau đó, tiếp tục dội sạch bằng nước lã, cứ làm như thế, chừng 3 đến 4 lần. Cẩn thận hơn, dì dùng bàn chải cọ sạch lớp vỏ bên ngoài, rửa lại bằng nước sạch để tránh mùi. Riêng khâu luộc sò vọp lấy ruột, tưởng đơn giản nhưng đòi hỏi có kinh nghiệm, phải biết cách, vì nếu không tuân thủ một vài thao tác thì ruột sò vọp không trắng, không giòn mà còn dai.
Muốn làm cho trắng và giòn, khi nước vừa sôi, nhanh tay đổ sò vọp vào, nước sôi bùng là ruột sò nổi lên, lấy vợt vớt ra đổ vào một cái thau nước lạnh, trong đó có ít muối. Người ta gọi khâu này là rửa ruột. Rửa xong vớt sò ra rổ để cho ráo nước. Mẹo đơn giản, nhưng không để ý cũng khó mà biết.
Trong khi đợi sò vọp ráo nước, dì tước bỏ phần bẹ ngoài cây chuối non vừa mang về, xắt lát mỏng ngâm vào nước pha chanh cho trắng, vớt ra để ráo nước. Trộn đều chuối cây với sò vọp, nêm mắm có đủ vị chua, cay, ngọt. Thêm ít rau răm, hành, ngò, tiêu lên trên để tăng độ nồng nàn của món gỏi.
Một buổi xế chiều mùa hè, bên chái hiên lồng lộng gió, ngồi nhân nha vị giòn giòn, ngọt bùi, sần sật của món gỏi sò vọp chuối cây mà nghe lòng rưng rưng, thầm cảm ơn dì đã cho tôi một lần quay về hương vị tuổi thơ.
















































