Bánh bèo còn có tên gọi khác là bánh chén. Nếu vẽ bản đồ phân bố bánh bèo, tôi tin hình ảnh những chén bánh bèo sẽ ngoằn ngoèo khắp nước. Đâu đâu cũng có bánh bèo nhưng hương vị thì mỗi nơi mỗi khác, tùy theo chất lượng gạo và phụ gia đi kèm. Còn cái “phom” thì hầu như chỉ có hai dạng: bánh bèo đĩa (hấp trong chén rồi bày ra đĩa), và bánh bèo chén (để nguyên trong chén).
Ở Quảng Ngãi quê tôi, chén bánh bèo giờ “thanh nhã” hơn vì nó nhỏ nhắn, cầm gọn trên tay. Chứ như hồi xưa, chén nào chén nấy to “bà cố”. Người quê chỉ cần “chén hai chén” là coi như đổ bê tông, xách cuốc ra đồng “chiến đấu” tới tận trưa. Còn lũ học trò mũi dãi thò lò như tôi, chỉ một chén là no nê, đứng dậy quệt môi liếm mép rồi ôm vở tới trường.
Người bình dân ở quê, khi có gì vui, người ta hay đưa cả nhà ra quán bánh bèo
|
Mấy chục năm rồi tôi vẫn nhớ như in hình ảnh chị Hồng với đôi tay thoăn thoắt, bốc cái gì trúng cái đó khi bán bánh cho khách. Người làng hay kêu chị là Hồng “bánh bèo” với hai lý do: Một là chị bán bánh bèo ngon có tiếng. Hai là cặp má của chị phúng phính, rất giống hai… chén bánh bèo.
Còn nước chan bánh thì ngon một cách… hút hồn bởi được làm từ thịt heo nạc và tôm tươi. Hai thứ “chủ lực” này làm nên thứ nước chan bánh thần thánh. Nếu bánh bèo đạt bốn tiêu chí thì nước chan bánh cũng đạt bốn tiêu chuẩn: béo, ngọt, mặn, cay. Tưởng tượng đi! Bánh dẻo thơm cỡ đó, nước chan bánh đậm đà cỡ đó, lại thêm một lớp mỏng dầu phi với lá hành lá hẹ nữa thì chỉ có ngon hết nấc luôn.
Người bình dân ở quê, khi có gì vui, người ta hay đưa cả nhà ra quán bánh bèo. Chén đã đời cũng chưa hết trăm ngàn. Có những nhóm bạn tiệc tùng ở nhà hàng, trước khi chia tay cũng rủ nhau về với… bánh bèo. Thấy chưa? Vừa ấm bụng, vừa ấm lòng, vừa ngon, vừa rẻ thì bánh bèo quê kiểng là một lựa chọn, dẫu không dám nói là “thông minh” nhưng không ai dám bảo là thiếu sáng suốt?
















































