Thất nghiệp nên nhận tiền hỗ trợ từ… gia đình
Anh Hà cho biết, từ tháng 5 – 6, anh mới có lại tour dẫn. Đợt dịch đầu, anh phải nghỉ ở nhà vì công ty anh không có khách. Mùng 3 Tết anh bị hủy tour đầu tiên, kể từ khi đó, thu nhập của anh giảm xuống rất nhiều so với trước kia.
Anh Hà là hướng dẫn viên tự do, chỉ cộng tác cho các công ty du lịch nên không có lương hàng tháng. Thu nhập phụ thuộc vào số lượng tour dẫn, không có khách đồng nghĩa anh không có tiền, cuộc sống khó khăn hơn rất nhiều.
Thất nghiệp, anh Hà buộc phải tìm nghề tay trái để có thu nhập
|
“Để vượt qua giai đoạn khó khăn này, mình cũng tìm thêm nghề mới để thử sức như làm bất động sản, quản lý nhân sự… Nhưng những ngành này kiến thức mình có như trang giấy trắng nên phải học, kinh nghiệm không có nên tìm việc rất khó khăn”, anh Hà buồn bã.
“Hôm qua, chuyến đi cuối tháng 8 cũng bị hủy, hiện tại mình cảm thấy rất chán và nhớ nghề, chỉ mong dịch mau chóng qua đi để quay trở lại đi làm. Và cũng muốn có được những chính sách hỗ trợ với những người thất nghiệp như mình để bớt đi phần nào khó khăn trong cuộc sống ở thời điểm hiện tại”, anh Hà tâm sự.
Làm trái nghề để kiếm tiền trang trải
Chị Lê Thị Dinh (23 tuổi, ở đường Kim Ngưu, quận Hai Bà Trưng) làm lễ tân khách sạn được hơn 1 năm nay. Do không có khách vì dịch Covid-19, chị bị giảm giờ làm nên lương hàng tháng cũng phải giảm theo.
Chị Dinh hiện đang là lễ tân cho một khách sạn trên địa bàn Hà Nội
|
Trước kia, chị làm lễ tân 8 tiếng/ngày với mức thu nhập 9 – 10 triệu đồng/tháng nhưng hiện tại mức lương của chị bị giảm gần một nửa do ít việc và khách sạn làm ăn khó khăn.
“Tiền lương giảm nhưng mình vẫn phải chi các khoản cho tiền nhà, tiền ăn uống, tiền học phí học thêm nên gần như không có dư ra để gửi về gia đình. Giờ chi tiêu gì cũng phải cân đo đong đếm, tiền ăn cũng phải giảm đi một chút để vượt qua giai đoạn này”, chị Dinh cho hay.
Bình thường công việc của chị Dinh chỉ kiểm tra phòng, nhận khách nhưng giờ buộc phải hướng dẫn điền tờ khai y tế, đo nhiệt độ… để đảm bảo an toàn cho khách
|
“Giờ đi làm công việc không được đều như trước, khách vắng nên tiền thưởng cũng không có nhưng dù sao mình cảm thấy cũng may mắn vì chưa bị mất việc”, chị Dinh chia sẻ.
Cũng rơi vào hoàn cảnh thất nghiệp như nhiều hướng dẫn viên du lịch khác, anh Đỗ Đức Nguyên (26 tuổi, quê ở huyện Thái Thuỵ, Thái Bình) buộc phải tìm nghề tay trái để kiếm thêm thu nhập.
Anh Nguyên cho hay, bản thân anh làm hướng dẫn viên tự do, ăn lương theo tour nên không có thu nhập trong khoảng thời gian ảnh hưởng vì dịch Covid-19 này.
Anh Nguyên (đội nón, áo đen) trước đây đi làm khắp nơi, hiện tại cũng chưa biết bao giờ có thể quay lại làm việc
|
May mắn hơn các đồng nghiệp khác, trước khi làm hướng dẫn viên du lịch, anh Nguyên có kinh nghiệm dạy tiếng Trung nên thời gian này anh nhận thêm học sinh dạy kèm ngoại ngữ, kiếm thêm thu nhập vượt qua khoảng thời gian mất việc.
“Theo như mình biết, các đồng nghiệp phải xoay xở bằng nhiều nghề để trang trải cuộc sống như chạy Grab, bán hàng online… Mình có may mắn hơn mọi người cũng biết chút ngoại ngữ nên nhận dạy kèm để kiếm tiền nuôi bản thân, gia đình”, anh Nguyên cho hay.
Anh Nguyên (áo cam) chụp cùng du khách tại Đền Trần (Thái Bình)
|
Anh Nguyên là lao động chính trong gia đình, thu nhập khó khăn do dịch, anh buộc phải tính toán nhiều trong chi tiêu hơn bởi lẽ trước kia làm hướng dẫn viên thu nhập tương đối khá, đôi khi chi tiêu cũng… mất kiểm soát.
“Giờ cũng chỉ mong dịch bệnh được kiểm soát để công việc được ổn định trở lại. Cũng mong đội ngũ hướng dẫn viên du lịch và công ty lữ hành được hưởng trợ cấp phần nào để san sẻ sự khó khăn đối với nghề bị thiệt hại nặng nề này”, anh Nguyên bày tỏ.















































