Khách Tây vạ vật trên bờ biển

Bình ThuậnNgười dân làng chài ven biển Hàm Tiến đã quen với sự có mặt của một khách Tây lủi thủi trong căn chòi chưa đầy 2m2.

Tháng 2/2020, bà con làng chài nhỏ thuộc phường Hàm Tiến, cách Mũi Né khoảng 5 km, bất ngờ khi thấy một ông Tây gầy gò, da lột từng mảng, bị thương nặng, đi lang thang rồi nằm vạ vật dưới sàn trong một căn chòi sơ sài ven biển.

Dù đang mùa mưa nhưng những ngày đầu tháng 9, vùng biển nơi đây không mưa nhiều và thời tiết có nắng ráo, gió mát. Ông Tây thức dậy từ sáng sớm, ngồi dậy trên chiếc giường dài khoảng 2m, rộng 60cm, rồi quờ quạng chân tay tránh đụng vào đồ đạc xung quanh, mò mẫm đi ra bãi cát. Những ngày mưa gió, ông chỉ có thể nằm im, chịu đựng mưa lạnh hắt vào qua những lỗ hổng của căn chòi èo uột.

Ông là Andrey Anatolevich, sinh năm 1955, quốc tịch Nga. Andrey giới thiệu mình là nhà địa chất học, đến Việt Nam từ năm 2012. Ông không làm việc kiếm tiền tại Việt Nam, mà chu du khắp nơi.

Andrey từng đi chơi và sống tại nhiều nơi ở Việt Nam như Đà Nẵng, Hội An, Nha Trang, Đà Lạt, Bảo Lộc, TP HCM, Vũng Tàu, Phan Thiết, và quyết định dừng chân ở Mũi Né. Trong một lần lái xe máy khám phá Mũi Né cách đây vài năm, ông gặp tai nạn bị vỡ xương chậu, phải cấp cứu và điều trị dài ngày trong bệnh viện. Lúc này số tiền dành dụm của ông cũng dần hết, dù đã có bảo hiểm. Đó là một trong những lý do ông lang thang và tá túc trong căn chòi trơ trọi sát biển, thay vì lưu trú ở nhà trọ bình dân như trước.

Căn chòi khoảng 2m2,

Do sức yếu, mỗi ngày ông Andrey chỉ có thể chống gậy đi từ chòi ra cửa ngồi hóng gió, hoặc dò dẫm đi một đoạn ngắn dọc bờ biển. Con mèo được chủ căn chòi mang ra để bầu bạn với ông. Ảnh: Tâm Linh

Căn chòi nằm dưới các tán dừa cao, hướng ra biển, cạnh những ghe thuyền neo đậu. Vợ chồng ông Võ Thành Đô, sinh năm 1959, và bà Từ Thị Kim Hoa, sinh năm 1960, thường được gọi là bà Chín, dựng lên để làm nơi chứa đồ chài lưới, điểm nghỉ chân của ngư dân trong làng.

Trong một lần ra chòi lấy ngư cụ đi bủa lưới, vài ngư dân giật mình khi thấy một ông Tây già yếu nằm sõng soài trên sàn. Lúc đó mọi người không biết làm gì, chỉ đứng nhìn, đợi ông Đô chủ chòi ra giải quyết.

Ông Đô có thể giao tiếp bằng tiếng Anh, trước đây từng chạy xe ôm và hướng dẫn du lịch cho khách Tây. Ông đứng ra “chịu trách nhiệm” cho vị khách lạ mặt đang nằm trong căn chòi của mình, bà Chín cũng đồng ý.

“Nhìn ông Tây thấy tội nghiệp, 65 tuổi mà đã rụng hết răng, cơ thể đầy vết thương, và cứ đòi ở lại, nên vợ chồng tôi đành cưu mang”, ông Đô và bà Chín cho biết.

Từ ngày có khách Tây đến tá túc, căn chòi được ông Đô gia cố lại cho chắc, lợp tôn và bạt che xung quanh. Tất cả đồ chài lưới được mang hết ra ngoài trời, để có đủ chỗ ở cho “vị khách không mời”.

“Ông Tây gọi tôi là mama, vì hàng ngày tôi mang đồ ăn, dọn dẹp chòi, giặt đồ cho ông ấy. Andrey nói với nhiều người rằng vợ chồng tôi chính là gia đình của ông”, bà Chín nói.

Tiền hưu trí của ông Andrey mỗi tháng khoảng 5 – 6 triệu đồng, do bạn người Slovakia sống gần đó đi nhận hộ. Trong đó, ông Andrey trích 1,5 – 2 triệu đồng gửi vợ chồng ông Đô để nhờ mua thức ăn, còn lại chi tiền thuốc và đồ sinh hoạt khác.

Tại căn chòi chưa đầy 2m2, ông Andrey chỉ có thể sinh hoạt trên chiếc giường xếp với đủ thứ đồ sinh hoạt. Ảnh: Tâm Linh

Tại căn chòi chưa đầy 2m2, ông Andrey chỉ có thể sinh hoạt trên chiếc giường xếp với đủ thứ đồ lộn xộn. Ảnh: Tâm Linh

Từ khi hoàn cảnh của khách Tây này được chia sẻ trên mạng xã hội, một số hội nhóm và cá nhân đã đến giúp đỡ ông. Họ quyên tặng mì gói, thực phẩm đóng hộp, thuốc chống muỗi, thuốc giảm đau, thuốc huyết áp, bông băng y tế, đèn pin sạc, thẻ điện thoại, kính lão, giấy bút…

Nhiều chủ cơ sở lưu trú như resort, khách sạn, nhà trọ đề nghị cung cấp chỗ ở và chăm sóc miễn phí, nhưng ông Andrey một mực từ chối. “Tôi hài lòng với cuộc sống hiện tại ở căn chòi này. Tôi không muốn về nước vì không còn thân nhân, cũng không thích cảm giác bị nhốt trong 4 bức tường khi sức yếu phải nằm nhiều, vả lại tôi rất thoải mái với không khí biển thế này”, ông giãi bày.

Khi được hỏi về dự định tương lai, ông Andrey im lặng. Hiện thị thực của ông hết hạn vài tháng, hộ chiếu còn một năm nữa sẽ không còn hiệu lực. “Tôi muốn ở lại Việt Nam”, ông thốt lên với vẻ mặt đăm chiêu.

Không ai xua đuổi vị khách Tây, thậm chí thỉnh thoảng có người giúp đỡ. Tuy nhiên, nhiều người địa phương lo lắng sẽ có chuyện không hay nếu vợ chồng ông Đô tiếp tục cưu mang vị khách Tây già yếu ở đây. Ông ấy có thể gặp tai nạn, trở bệnh hoặc ra đi bất cứ lúc nào, khi đó sẽ thành gánh nặng cho gia đình ông Đô.

Người dân đã thông báo cho chính quyền địa phương. Công an khu vực đã tiếp cận ông Andrey vài lần. Tuy nhiên, họ chưa có biện pháp và động thái gì. “Chúng tôi rất mong chính quyền địa phương, đại sứ quán có hướng giải quyết tốt nhất cho ông ấy”, ông Võ Thành Đô bày tỏ.

Bình Thuận có sức hút du khách châu Âu nhờ khí hậu ấm áp quanh năm và gió lớn thuận lợi cho các môn thể thao biển, nhất là Mũi Né. Trong đó, du khách Nga chiếm đông nhất, những con đường ven biển có hàng loạt biển hiệu cửa hàng, dịch vụ bằng tiếng Nga nổi bật.

Xem thêm

Tâm Linh

Nguồn